Hội chứng BIID - Chứng bệnh khủng khiếp nhất trong y học

Thứ Sáu, 18/11/2016, 17:18 GMT+7

Theo các nhà khoa học, những người mắc hội chứng BIID hoàn toàn không có vấn đề về thần kinh. Họ vẫn sinh hoạt, làm việc bình thường nhưng áp lực công việc, gia đình... gây ảnh hưởng tâm lý khiến họ bị stress, trầm cảm và không tự tin về bản thân.

Tuy nhiên, khi mắc căn bệnh này, trong đầu họ lúc nào cũng luôn khao khát được tàn phế và ý nghĩ ấy luôn chi phối tâm thức của những người mắc hội chứng kỳ quái này. Họ luôn có cảm giác một phần cơ thể của họ, như tay hay chân, là thừa.

Nguyên nhân của chứng bệnh là bản đồ hình ảnh về cơ thể trong não của những người mắc BIID bị khuyết một phần nào đó. Khi được toại nguyện thành người tàn phế, họ luôn cảm thấy thoả mãn, hạnh phúc hơn.

Một cuốn sách về y khoa ghi nhận trường hợp đầu tiên mắc căn bệnh này tại Anh vào năm 1785. Người đàn ông đã dùng súng đe doạ và yêu cầu bác sĩ cắt cụt một chân của mình. Anh ta tin rằng điều này có thể khiến anh thu hút một người phụ nữ cũng bị khuyết tật.

Y học thế giới cũng từng ghi nhận trường hợp bà Chloe Jennings-White 58 tuổi ở Mỹ luôn mong muốn được phẫu thuật cắt bỏ chân để sống cuộc đời của người tàn phế. Người phụ nữ luôn tin rằng cả 2 chân không thuộc về mình nên mong muốn bị liệt từ thắt lưng trở xuống. "Có điều gì đó thôi thúc tôi rằng đôi chân của mình không hoạt động", bà kể.

Lần đầu tiên Chloe nhận ra cơ thể mình khác với những người xung quanh từ 4 tuổi khi đi thăm người dì bị tai nạn phải sử dụng một chiếc nẹp để băng bó chân. "Tôi muốn được như thế quá. Tôi tự hỏi tại sao mình không sinh ra như vậy", Chloe nói. Từ đó, Chloe thường giả vờ bị què chân mỗi khi ở một mình. Bà chơi các môn thể thao mạo hiểm và leo cây cao với hy vọng bị té gãy chân.

Hội chứng BIID - Chứng bệnh khủng khiếp nhất trong y học

Bác sĩ Trần Tuấn Khương – Bác sĩ Chuyên khoa Nội thần kinh cho hay, đôi khi các bác sĩ điều trị cũng có thể nhầm lẫn bệnh rối loạn nhận dạng toàn vẹn cơ thể với bệnh khác, vì những biểu hiện lâm sàng và cách bệnh nhân trả lời khi khai thác bệnh.

Khi thấy nghi ngờ, hoặc kết quả xét nghiệm không giống như biểu hiện bệnh, bác sĩ phải chủ động khai thác bệnh sử, tiếp xúc với gia đình bệnh nhân, phán đoán qua thực thể bệnh, làm các xét nghiệm để biết chắc chắn bệnh nhân có bị rối loạn nhận dạng toàn vẹn cơ thể hay không.

Trong chẩn đoán rối loạn nhận dạng toàn vẹn cơ thể cần chẩn đoán phân biệt với rối loạn lo âu, rối loạn trầm cảm, rối loạn thần kinh tim, giả bệnh và tâm thần phân liệt. Cũng có thể rối loạn lo âu, rối loạn trầm cảm là các tổn thương phối hợp với rối loạn nhận dạng toàn vẹn cơ thể. Chính vì thế, chẩn đoán bệnh rối loạn nhận dạng toàn vẹn cơ thể là một việc đòi hỏi sự tỉ mỉ và khai thác bệnh sử, triệu chứng một cách thận trọng.

Theo các chuyên gia, trong xã hội hiện đại, số người mắc chứng rối loạn nhận dạng toàn diện cơ thể đang có xu hương gia tăng, nhất là ở độ tuổi dậy thì. Ngoài ra, lứa tuổi 30-40 tuổi chịu áp lực rất lớn về công việc cũng dễ mắc chứng bệnh này. Thông tin cho rằng đây là căn bệnh do bẩm sinh hoặc do di truyền thì chưa có cơ sở chứng minh.

Tags: ảnh hưởng của bệnh, bệnh nguy hiểm, bệnh tinh thần, cô gái mù, rối loạn nhận dạng toàn vẹn cơ thể, sức khỏe
GiaoNhanThuHo.com / Chia sẻ kiến thức
No avatar
Đăng bởi phuongthao
Tham gia 18/11/2016
Cấp độ Administrator
Bài viết 15/15
Tags: ảnh hưởng của bệnh, bệnh nguy hiểm, bệnh tinh thần, cô gái mù, rối loạn nhận dạng toàn vẹn cơ thể, sức khỏe
GiaoNhanThuHo.com / Chia sẻ kiến thức